Hoài niệm một thời!
![]() |
son xi: thế mới khó chứ
hoabanglang- ub: uh
hoabanglang- ub: mà sinh con trai hay gái thía
hoabanglang- ub: ko sao mình nuôi đc mà
son xi: con gái
son xi: xinh lắm
hoabanglang- ub: thía ah
hoabanglang- ub: chắc giống nhung đó
hoabanglang- ub: sao biết xinh
hoabanglang- ub: nhìn rùi ah
hoabanglang- ub: đâu rùi
son xi: uhm
son xi: đến thăm mà
son xi: trắng lắm
son xi: ngoan nữa
son xi: chả bù cho thằng cu nhà tớ
son xi: nhầm
son xi: thằng cháu tớ
hoabanglang- ub: ngoan với ko ngoan
son xi: tớ thích con gái lắm
hoabanglang- ub: lại giống mẹ nữa nhỉ
hoabanglang- ub: tới thăm với ai
son xi: k biết N đọc truyện của t thì N sẽ nghĩ gì nhỉ?
hoabanglang- ub: chắc sẽ bùn nhiều lắm
son xi: cậu nghe đc tin này lâu chưa
hoabanglang- ub: hôm nay
son xi: uhm
son xi: mà đọc hồi mới truyện chưa
hoabanglang- ub: chưa
son xi: có rồi đấy
son xi: dài và buồn
hoabanglang- ub: uh
hoabanglang- ub: tý đọc
hoabanglang- ub: thui làm gì làm đi
hoabanglang- ub: đừng bùn nữa
hoabanglang- ub: mặt c xị ra rùi kìa
son xi: đêm nay là một đêm dài
hoabanglang- ub: lại suy nghĩ ah
son xi: uhm
son xi: bức xúc lắm
son xi: thôi cậu làm gì thì làm đi
hoabanglang- ub: uh
hoabanglang- ub: đi tắm đây
son xi: hn buồn
son xi: chả muốn vòi tắm vs cậu nữa
son xi:
hoabanglang- ub: thui mà
hoabanglang- ub: đừng bùn
hoabanglang- ub: biết ngay kể sẽ bùn mà
hoabanglang- ub:
son xi: lượn đi
hoabanglang- ub: thui làm gì cho hết bùn đó
Đêm hôm ấy tôi thức trắng đêm, cứ chợp mắt là tôi nghĩ tới em, đã lâu lắm rồi hình ảnh em đã không còn trong tâm trí tôi nhưng giờ này nó lại tràn về.Tôi lo cho em, lo cho cả baby của em nữa, nó còn bé lắm mà đã phải chịu cảnh thằng bố hư hỏng…tôi xem nhiều bộ phim cũng có cảnh tượng như là chồng thua bạc uống rượu say sỉn và đánh vợ, điều đó càng làm cho tôi thêm lo sợ, tôi sợ em bị chồng em hành hạ.Thân hình nhỏ bé của em làm sao có thể chịu đc chứ và còn nữa em còn quá nhỏ chưa hiểu biết gì nhiều để có thế xử lý tình huống đó…không thể chịu đc những ý nghĩ tiêu cực đó tôi đi xuống phòng khách, đi qua phòng ngủ của bố mẹ thấy bố mẹ vẫn yên giấc tôi nhẹ nhàng tới ngăn tủ lấy bao thuốc lá của bố, đàn ông mà có tâm sự gì mà k nói ra đc chỉ có cách là hút mấy điếu thuốc để có thể giảm bớt những tâm sự buồn.Tôi cũng thế chỉ có khói thuốc mới giúp tôi thoát khỏi màn đêm đen tối và lạnh lẽo.
Nói thật tôi là một thằng con ngoan trong mắt gia đình,người thân và bạn bè…tôi thường đc đem ra làm gương cho mấy đứa em học tập, đôi lúc học trên lớp ĐH giờ ra chơi mấy người trong lớp hơn tuổi tôi ra hành lang hút thuốc và họ cũng lịch sự mời tôi, tôi không hút và còn mắng họ là dám dụ dỗ đưa tôi vào con đường nghiện ngập và hồi bé tôi đã từng thề độc với người chị thứ 2 của tôi là cuộc đời này tôi không dính dáng đến Thuốc Lá, Cờ Bạc, Rượu chè…nhưng giờ đây tôi đã không thể giữ đc lời hứa đó với chị nữa rồi.Tôi đang tự hủy hoại hình ảnh của mình,nhưng k phải tôi hút thuốc vì cái gọi là sĩ diện, vì nghiện mà là vì em,một người con trai tự hủy hoại bản thân vì một người con gái liệu có đáng không?
Nhưng tôi đã nhầm, một sự nhầm lẫn đến vớ vẩn, tôi k tài nào hút đc một hơi thuốc nào,hút tới đâu là họ sặc sụa, vì thế nước mắt cũng tuôn ra. Chỉ hút đc vào mồm thì đã vội phì ra hết, tôi cố gắng hút hết 1 điếu dù đắng tôi cũng phải hút có ai biết giờ đây em đang rất buồn và tôi cũng làm một điều gì đó để buồn cùng em, điều gì đến cũng phải đến cuối cùng những làn khói thuốc đã từ mồm vào cổ họng và lan tỏa khắp cơ thể tôi khói thuốc lúc đầu vào cổ họng thì đắng đến nghẹn cổ nhưng khi qua cổ họng rồi thì một cảm giác âm ấm,lâng lâng đang xâm chiếm toàn bộ cơ thế tôi…hóa ra hút thuốc là như vậy! Thảo nào mọi người biết hút thuốc là có hại vậy mà vẫn hút…
Tôi như một đứa trẻ con đc tặng đồ chơi mới, tôi hút hết điếu này tới điếu khác vì thế mà bao thuốc lá còn nguyên của bố đc tôi hút gần đc một nửa rồi nằm vật ra sân thượng tầng 2 như một thằng nghiện phê thuốc. Đôi mắt của tôi giờ đây vô hồn nhìn lên bầu trời đầy sao.Tôi nằm đếm sao 1 ngôi sao, 2 ngôi sao, 3…đếm đến n ngôi sao thì k biết tôi đang tỉnh hay đang mơ nữa…Chị đã về…Chị đến bên cạnh tôi, lau những vệt nước mắt còn đọng lại trên má tôi chưa kịp khô.Tôi định cất tiếng gọi chị nhưng chị đã ra hiệu cho tôi im lặng, chị vẫn làm công việc của mình lau nước mắt cho tôi, rồi vuốt mái tóc rối bù của tôi…cả thân hình tôi như bị bóng đè không thể nhúc nhíc đc…tôi nhìn chị nước mắt trào dâng…13 năm chị k về thăm gia đình, thăm tôi…mà sao giờ đây chị lại về trong hoàn cảnh bế bết nhất cuộc đời tôi thế này? Có phải chị về để chứng kiến cảnh tôi tự hủy hoại bản thân vì một người con gái…? chắc không phải đâu cho dù chị có là con ông trời thì chị cũng sống trong gia đình tôi một khoảng thời gian và người thương tôi nhất là chị thì sao chị có thể về để cười tôi đc cơ chứ! Chị vẫn k nói một lời nào với tôi chỉ nhìn tôi đắm đuối và những giọt lệ từ từ tuôn ra từ khóe mắt chị…bỗng nhiên chị đứng vụt dậy và đi về phía hào quang phát ra trên bầu trời…tôi không thể im lặng đc nữa và tôi cất tiếng gọi chị
“Chị…ơi! chị! Đừng…đi…đừng bỏ em…em cô đơn quá”
Chị ngoảnh đầu lại nhìn tôi, nhưng chị k có trả lời chỉ nhìn tôi và nước mắt tuôn rơi…
“Chị…!sao chị k ở lại với em! Em khổ quá…em phải làm gì để có đc tình yêu đây!…chị đừng đi…hãy cho em lời khuyên…”
Chị vẫn cứ đi, đi mãi đi mãi về phía ánh sáng đó và không để ý gì đến những lời khẩn cầu của tôi,chợt chị dừng lại và nhìn xuống sân thượng nơi mà tôi đang bất động ở đó…đôi bàn tay của chị chụm lại và đặt vào trái tim chị, tôi không hiểu hành động của chị là có ý gì??…Khi chị quay đầu lại đi tiếp thì cũng là lúc ánh sáng đó dần tắt, tôi dùng hết sức để có thể đứng dậy đc…rồi thì tôi cũng đứng dậy đc,đuổi theo chị…vượt qua lan can trên sân thượng…phải chăng tôi đang bay…“Chị ơi…đợi…em…em đến với chị đây!!”
P/s: Đoạn chat vs V ở trên là tôi copy ở trong mail, tôi ngại sửa lại ym! Của Vân, vì thế các bạn đừng có add ym! Vân để hỏi linh tinh nhé, vì V cũng đang theo dõi từng hồi câu truyện của tôi…tôi mà nghe thấy V phàn nàn là có người add nick hỏi linh tinh là tôi “Ôm con bỏ chợ” luôn đấy…
Hồi 25: Hãy Làm Theo Những Gì Trái Tim Mách Bảo!
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy,mở mắt ra tôi chỉ nhìn thấy một bầu trời không một gợn mây…hóa ra cả đêm tôi đã nằm trên sân thượng…toàn thân tôi mệt nhoài vì cả đêm hôm qua nằm trên sân thương nên bị sương ngấm vào người…may mà không có cơn gió độc nào ghé thăm chào hỏi tôi…không thì…Cố lết cái thân tàn ma dại xuống nhà, bố mẹ tôi đã đi làm hết, họ không biết rằng chỉ với 1 đêm thôi tôi đã biến thành một con người khác, một con người tự hủy hoại bản thân vì đàn bà…
Với lấy cái điện thoại nằm lăn lốc ở trên giường, tôi gọi cho thằng bạn ngồi cùng bàn lớp đại học nhờ nó điểm danh hộ…
– Alo! Triệu à…mày tí điểm danh hộ tao nhé…hôm nay tao nghỉ…
– Đi học đi! hôm nay có bài thu hoạch môn Kỹ Thuật Số đấy, mày k nghe thầy giáo bảo là ai k có bài thu hoạch này là cấm thi à!!
– Kệ…cấm thì cấm…năm sau học lại cũng đc…hôm nay tao mệt lắm…
Tôi nghỉ học là có nguyên do của tôi…đã lâu…rồi tôi không vào thăm mộ chị vả lại sau bao năm chị không về mà đêm qua chị đã về với tôi…tôi không hiểu hành động “chụm tay lại và đặt vào trái tim” của chị là gì nên hôm nay tôi quyết định đi thăm chị,vệ sinh răng mặt xong tôi ghé qua bàn thờ chị…thắp cho chị mấy nén nhang và thông báo cho chị biết là hôm nay tôi sẽ đến thăm nhà chị…đứng ngắm chị một hồi lâu…mắt đỏ hoe…nhìn đồng hồ thì cũng đã đến giờ khởi hành…
Nơi yên nghỉ của chị cách nhà tôi chừng 20km, nhưng 20km đó chỉ tính đường quốc lộ thôi,phải đi 1 đoạn đường đất nữa mới tới nơi chị yên nghỉ.Nhà tôi cũng thuộc loại nhà gần mặt đường nên không khó gì để kiếm một bác xe ôm phục vụ cho việc đi lại…
– Bác…Bác có chở xe ôm không?
– Có chứ…cả sáng nay chưa có khách nào rồi…thế cậu định đi đâu đây!
– Cháu đi ra đằng kia, 20 cây số đầu là đường quốc lộ chứ đoạn đường còn lại là đất đường đất khó đi lắm…bác có chở đc không!
– Thế này đi, 20 cây số đầu tôi tính theo giá bình thường còn đoạn đường đất còn lại cậu trả tôi thêm một chút được không?
– Dạ…đc bác à!
– Vậy thì mình khởi hành luôn chứ cậu!
– Vâng…bác đưa cháu cái mũ bảo hiểm!
Ngồi trên xe chạy bon bon đến nơi chị yên nghỉ mà trong lòng tôi thấp thỏm không yên, mong cho xe chạy thật nhanh để tôi đc đến bên chị…cũng phải mất khá nhiều thời gian mới đi đc hết đoạn đường quốc lộ vì đang đi trên đường xe của bác xe ôm có vấn đề nên phải tìm nơi để sửa…may sao tiệm sửa xe lại nằm cách chỗ xe hỏng của bác xe ôm không xa…nên có thể sửa nhanh chóng để tiếp tục lên đường…có lẽ chị đã phù hộ độ trị cho tôi đi bình đường bình an…gặp hoạn nạn thì có quý nhân giúp đỡ…
Đi hết đoạn đường quốc lộ, bây giờ bắt đầu đến đoạn đường đất đầy gian nan, đúng như cái tên gọi của nó, đường toàn đất bùn rất khó đi…đường này chỉ dành cho xe thôi sơ đi là hợp lý…nhiều đoạn đường tôi phải nhảy xuống để đẩy đít xe cho bác xe ôm…hết đoạn đường đất khó đi thì lại đến đoạn đường nhiều cỏ…cỏ nhiều đến nỗi mà bác xe ôm không dám đi nhanh…nếu đi nhanh có thể phi xuống ruộng lúc nào không hay…
– Còn xa không cậu…đường khó đi quá!
– Còn một đoạn nữa thôi bác à!
– Vậy…cậu…chịu khó đi bộ nhé! chứ nói thật tôi không thể đi đc nữa…đi thế này hại xe lắm…
– Vâng!Thế cũng đc…à tí nữa mà cháu về…bác quay lại đón cháu nhé!
– Thôi…thôi…tôi không dám đi nữa đâu…
– Cháu trả bác gấp đôi tiền…
– …thôi đc rồi…thấy cậu hiền lành ngoan ngoãn…tôi chịu khổ 1 tí cũng đc…mà cậu đi vào trong đấy lâu không?
– Cháu cũng không biết nữa…à cháu cho bác số điện thoại của cháu…có gì khi nào về cháu điện cho bác…
– Thế cũng đc…
Đứng nhìn bác xe ôm khuất dần, tôi mới quay người lại bước thật chậm đến nơi chị yên nghỉ…quang cảnh đó cách đây bao năm vẫn thế…vẫn lạnh lẽo và hoang vu…một quang cảnh làm cho con người ta cảm thấy lạnh sống lưng khi nghĩ về những gì đã qua khi ở nơi này…
Cũng không khó để tôi tìm đc mộ chị…rồi đứng bên mộ chị tôi không thể kìm đc nước mắt…ngày ấy…chính tại nơi này khi ấy tôi vẫn là một đứa trẻ con ngây ngô chưa biết gì nhiều đến sự đau khổ của chết chóc…nhưng tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh của mẹ ngày hôm ấy…ngày hôm ấy là một ngày bầu trời âm u không mưa cũng k nắng…ngày ấy là một ngày mẹ tôi ngất lên ngất xuống đòi xuống chung với chị khi mọi người đưa chị về nơi yên nghỉ cuối cùng,nhìn thấy mẹ như vậy tôi cũng khóc òa lên…mẹ ngất một số người đưa mẹ đi bệnh viện…còn tôi…tôi vẫn ở lại bên chị…và khi cái hộp đựng chị đc đưa xuống một cái hố sâu thì mọi người ai cũng cầm trên tay một cục đất để vứt xuống…tôi cũng ngây ngô bắt chước mọi người cầm một cục đất nhỏ vứt xuống…lúc đấy tôi không hiểu làm như vậy để làm gì nhưng giờ đây khi đã trưởng thành tôi mới hiểu đc ý nghĩa của việc làm đó…
…
…Mộ chị nhiều cỏ dại quá…nhiều tới mức mà nếu một người bình thường không thể nào nhận ra đây là nơi yên nghỉ của một người đã mất nữa…tấm bia khắc tên chị…không biết do con người vô tình dẫm đạp nên hay những cơn mưa xối xả đã làm nó không còn đứng vững trước mộ chị nữa…tôi thề sau này khi đã trưởng thành…dù có thành đạt hay không thành đạt tôi cũng phải chuyển chị đến một nơi khác…khang trang hơn…chị nằm yên nghỉ ở đây tôi thấy xót cho chị quá,tôi và gia đình đc ở trong căn nhà rộng lơn còn chị…chị…ơi…h.ứ.c…hứ.c…vừa khóc tôi vừa dọn đám cỏ dại trên mộ chị…đã lâu không có người đến dọn nên cỏ mọc đè lên nhau tạo thành một mối liên kết chằng chịt…tôi lại không đem theo dụng cụ đi nên đành dùng chính đôi tay để làm, tay phải thì tôi nhổ cỏ còn tay trái tôi ôm tấm bia có ghi tên chị vào lòng…ôm chặt lắm…có những đám cỏ”Xấu hổ” làm tay tôi bật máu…nhưng kệ đó chỉ là nỗi đau của thể xác…nó làm sao sánh bằng nỗi đau trong lòng tôi đc cơ chứ…dọn xong đám cỏ dại và đặt lại tấm bia có khắc tên chị thật ngay ngắn thì trời cũng đã trưa…nắng bắt đầu gay gắt hơn…tôi tiến đến trước mộ chị…khụy hai đầu gối xuống đất…
“Chị ơi…em phải làm sao đây! Em phải làm gì để có đc tình yêu cho riêng mình đây…!!”
“Đêm qua chị về thăm em…sao chị k nói gì! Hành động của chị nữa…em không hiểu”
“Em…có nên nói hết tất cả với cô ấy không chị…chị…”
“Chị nói gì đi chứ…sao bao nhiêu năm chị vẫn im lặng…chị không thương em sao…chị…ơi…ơi”
Vừa nói…tôi vừa cùi đầu trước mộ chị và hai tay liên tiếp đấm vào mộ chị…những tia nắng chói chang vô tâm chiếu rọi xuống đầu tôi…mồ hôi chảy ra ướt một khoảng lưng…tôi bắt đầu có cảm giác hoa mày chóng mặt…vì nắng và vì cả đêm qua tôi nằm phơi thân trên sân thượng, sáng nay lại chưa có gì vào bụng nữa…bụng đói…chân tay bủn rủn…tôi xỉu trên mộ chị lúc nào không hay…
….
Khi tôi mở mắt ra những tia nắng xuyên qua nóc một cái chòi làm đc lợp bằng những cành dừa khô vào mắt tôi, tôi nhìn dáo dác thấy kế bên tấm phản mà tôi đang nằm có một người đàn ông tóc đã bạc trắng…
– Tỉnh rồi hả cậu bé! – chủ nhân cái chòi đó hỏi tôi
– Dạ…mà sao cháu lại nằm ở đây? Cháu nhớ là cháu nằm ở…
– Tôi mà không bế cậu vào chắc giờ cậu đã xuống mồ ngủ với cái mộ đó từ lâu rồi!
– Cháu…cháu.!! cảm ơn…bác!!
– Sao lại ngất trên mộ! Không quên đc người yêu à??
– Dạ.không…đó là mộ của chị cháu.!!…
– À…ra…vậy…tôi tưởng cậu không quên đc cô gái nằm trong mồ đằng kia rồi ra đó khóc…chứ…
Nhìn người đàn ông đáng tuổi bác tôi mà tôi thấy có cảm giác thân quen từ lâu lắm rồi…người đàn ông có gương mặt khắc khổ…đôi mắt buồn…khi nghe người đàn ông đó nói đến câu “tôi tưởng cậu không quên đc cô gái nào” tôi cảm thấy tủi thân kinh khủng…và rồi tôi như một đứa trẻ con khóc òa trước một người lạ…khóc đến nỗi nấc cả lên…nhưng thật lạ người đàn ông đó chẳng những không bất ngờ mà còn đến bên tôi an ủi tôi nữa…
– Hãy khóc đi cậu bé! Khóc sẽ làm cho con người ta nhẹ nhõm hơn! Khóc xong thì kể cho tôi nghe điều gì làm cậu bé lớn đùng thế này rồi mà khóc ngon lành như trẻ con…có gì tôi có thể giúp đc cậu thì sao…
Nghe người đàn ông đấy nói vậy…tôi càng khóc to hơn…giường như bao tủi nhục,kìm nén sau nhiều năm yêu đơn phương em tôi không nói ra bằng lời đc nên đành chút hết lên trận khóc này vậy…
Quả thật khóc xong tôi có một cảm giác rất nhẹ nhõm, một cảm giác tôi chưa bao giờ đc biết đến khi bao năm cứ ngu muội yêu đơn phương em…bao tủi hờn…đắng cay…giờ đc đã đc nước mắt làm trôi hết…
– Cháu…đàn…bà…quá…phải không bác – tôi nhìn bác vẻ mặt ngại ngùng.
– Uhm! Cũng hơi hơi! Nhưng mà không sao…đàn ông thì cũng là người mà…cũng phải khóc để điều tiết sinh lý chứ…mà khóc những lúc cần thiết thôi nhé…đừng lúc nào cũng khóc…
– Dạ…vâng!
– Khóc thì cũng đã khóc rồi…thế bây giờ cậu kể chuyện cho tôi nghe đi nào!
– À…vâng! bác mà không nhắc cháu xít quên…
Tôi bắt đầu kể cho bác tất cả những gì tôi và em đã trải qua.Tôi đã tự hứa với bản thân là từ lúc em lấy chồng bao nhiêu kỉ niệm tốt và xấu về em tôi đem chôn sâu cất kín trong lòng…mãi mãi sẽ không nhớ đến em nữa…nhưng em lấy chồng đâu có hạnh phúc…tôi một con người có vẻ ngoài lạnh lùng đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài nhưng bên trong con tim tôi nó lại không như vậy…nó vẫn đập vì em…giờ đây tôi lại kể cho một người mà tôi chưa từng quen nghe…bao nhiêu kí ức về em lại ùa về trong tôi…tôi đã không giữ đúng lời hứa với bản thân mình…nhưng vì…con tim nó đã phản bội tôi…liệu đây có phải là duyên phận của tôi…cả đời này tôi sẽ không yêu ai đc nữa sao.?? Tôi kể đến đoạn em đi lấy chồng thì tôi thấy vẻ mặt bác hơi buồn…và mắt bác không biết có phải bụi bay vào mắt hay không mà mắt bác hơi đỏ…tôi phân vân không biết có nên kể tiếp đoạn em không hạnh phúc khi đã lập gia đình hay không…suy đi tính lại thì tôi và bác không có mối quan hệ nào nên bác cũng không đem chuyện của tôi đi kể với người khác…nên tôi bộc bạch tất tần tật…biết đâu bác sẽ giúp đc tôi điều gì đó…vì bác là người đã từng trải…còn tôi thì mới chập chững bước vào cuộc đầy vất vả và gian nan…khi tôi kể xong thì cả tôi và bác đều im lặng không ai nói với nhau câu gì…mỗi người đều có một suy nghĩ riêng…thấy không khí ngày càng trở lên căng thẳng, ngột ngạt, bác đã lên tiếng…
– Có lẽ tôi và cậu gặp nhau là cái duyên do ông trời sắp đặt, hai trái tim đồng cảm đc gặp nhau! Hồi tầm tuổi cậu tôi cũng có một mối tình yêu đơn phương và rồi cô ấy cũng đi lấy chồng như Ngọc Hiếu của cậu…tôi cũng có bản tính nhút nhát giống cậu nên không dám thổ lộ với cô ấy và khi cô ấy đã không còn trên thế gian này nữa thì tôi mới đc tận tay mình chăm sóc cô ấy những lúc nắng mưa…ở bên cô ấy những đêm trời trở gió…
– Bác…bác…bác…nói gì cơ! Không còn trên thế gian này là sao ạ!!
– Chắc tôi làm cậu sợ rồi phải không! Người con gái tôi yêu đơn phương đã ra đi cùng với gia đình của cô ấy trong một trận tai nạn ô tô kinh hoàng…và giờ đây tôi chỉ biết làm những gì tốt đẹp nhất cho người con gái đó khi người đó và tôi âm dương cách biệt!
– Thế còn gia đình bác! Họ không ngăn cản bác bỏ dở sự nghiệp để đến đây sao?
– Tôi là đứa trẻ mồ côi cha mẹ!
– Cháu…xin lỗi đã khơi lại nỗi buồn của bác! Nhưng nếu nói về sự chung thủy trong tình yêu thì cháu còn kém bác xa!
– Cậu như vậy là chung thủy lắm rồi,người ta lấy chồng mà cậu vẫn yêu người ta mà! Về chuyện của cậu tôi không biết nên khuyên cậu thế nào cho hợp tình hợp lý vì trường hợp của cậu giống trường hợp của tôi…nên tôi chỉ biết nói một câu thế này: “Hãy làm những gì trái tim mách bảo” thế thôi, cuộc đời tôi sai lầm nối tiếp sai lầm nên tôi không muốn một ai giống tôi nữa…
– Vâng! Cháu cảm ơn bác, à bác có thể kể cho cháu nghe về câu chuyện tình của bác đc không! Bác kể vắn tắt quá…nhiều đoạn…cháu vẫn thắc mắc!
– Thôi cậu bé à! Tôi không muốn nhắc lại những kí ức đau buồn đó, tôi kể có hơi vắn tắt một chút vì lúc đấy nghe cậu kể câu truyện của cậu tôi thấy giường như những kí ức đau buồn đó lại ùa về trong tôi nên tôi buột miệng kể thôi! Cậu thông cảm nhé…
– Dạ! Không có gì đâu bác à! Quả thật nói ra những ấp ủ trong lòng thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn bác à!
Nói chuyện với người đàn ông đó xong thì trời cũng đã xế chiều vậy là tôi và người đàn ông đó nói chuyện quên cả bữa ăn trưa, quên cả cái nắng gắt xuyên qua những lỗ hổng trên cái mái chòi…
– Cũng sắp đến chiều rồi! Cậu bé ở đây ăn cơm với tôi!!
– Dạ thôi bác à! Cháu phải về cho kịp giờ, cháu sợ về muộn bác tài xế không đợi cháu nữa thì chết!
– Nhà cậu cách đây xa không?
– Tầm trên 20 cây số bác ạ!
– Vậy thì tôi không giữ cậu ở đây nữa, cậu về mau kẻo muộn!
– Dạ vâng! Cháu chào bác ạ, cháu cảm ơn bác về lời khuyên!
– Không có gì!chúng ta là những con người chung tình mà! cố lên cậu bé! Hãy làm những gì con tim cậu bé mách bảo…
Chia tay người đàn ông đó, trong lòng tôi không khỏi bồi hồi xao xuyến, hóa ra trên đời này lại có một người si tình hơn cả tôi, người ta đã từ bỏ bao muộn phiền của xã hội để về đây chăm sóc người con gái mình đã yêu thương mà không bao giờ có thể nói đc những điều ấp ủ trong lòng với cô ấy…liệu tôi có là 1 phiên bản thứ 2 của người đàn ông đó hay không thì tôi lại phải chờ xem trái tim tôi nó có điều khiển đc bộ óc đầy mu muội vì em này không đã…Tiện đường tôi ghé qua mộ chị…đứng một hồi mà tôi không nói gì chỉ nghĩ đến những gì tối qua chị đã làm đối với tôi…chợt có một cơn gió làm tôi lạnh buốt sống lưng và…làm tôi tỉnh hẳn người…phải rồi…tôi hiểu hành động của chị là chị rồi…hành động chị chụm tay vào trái tim…chị ngầm hiểu cho tôi là tôi hãy làm những gì trái tim mách bảo…đã có hai người nói với tôi như vậy…một là người đàn ông tôi vừa mới tâm sự bao nhiêu ấp ủ trong lòng, hai là người chị đã bao năm không về thăm tôi…vậy thì cớ gì tôi không làm theo trái tim tôi mách bảo nữa…Ngọc Hiếu ơi…em hãy chờ anh nhé!!
Hồi 25:
Về đến nhà việc đầu tiên tôi nghĩ tới đầu tiên là tôi phải đi gặp Dung (bạn thân của Ngọc Hiếu hồi cấp III và là trưởng nhóm ăn chơi đó một trong những thành viên sexy nhất, nói chuyện dâm nhất…) để đính chính lại sự thật là có phải em đi lấy chồng nhưng không hạnh phúc và chồng em đã biến chất…cờ bạc, rượu chè hay không? Cũng may là Dung học cũng học gần nhà như tôi nhưng Dung và tôi k học cùng trường, Dung học ở một trường trung cấp ở gần nhà…
Nói thật là trong cái nhóm ăn chơi trong lớp cấp III,tôi không lưu số điện thoại của ai trong máy cả ngoại trừ số của em ra nhưng giờ đây em đã thay số mất rồi, biết thế hồi ấy cứ lưu hết vào, giờ đỡ phải đi xin cho ngại cái mặt ra…đi xin số kiểu gì bọn nó cũng hỏi là xin để làm gì? Bọn bạn trong lớp biết thừa là tôi không bao giờ nói chuyện với Dung giờ lại đi xin số kiểu gì chúng nó cũng sinh nghi! Nếu là tôi của mấy năm trước dù chết tôi cũng không xin số Dung nhưng giờ đây tôi không thể dửng dưng đc nữa…tôi cần vứt bỏ đi cái tính ngại ngùng đã theo tôi suốt bao năm,ví cái tính đấy là tôi đã mất em…nên giờ đây tôi cần mạnh mẽ hơn. Tôi không thể như vậy đc nữa…vì thời gian nó không chờ đợi tôi nữa rồi…
….
Trong cái lớp đại học mà tôi đang theo học có một anh bạn học cùng lớp với tôi hồi cấp 3, tôi ít khi nói chuyện với anh bạn này vì tôi và anh ta không hợp tính nhau cho lắm…nhưng vì em tôi phải cố nhịn để xin đc số điện thoại của Dung…Các bạn sẽ thắc mắc là sao tôi ko gọi điện cho 1 ai đó trong lớp cấp 3 rồi xin cũng đc chứ sao phải đi gặp anh bạn này để xin làm gì?tôi sẽ giải đáp thắc mắc đó luôn đây đó là trong lớp tôi ít người lưu sdt của nhóm ăn chơi mà bọn lớp tôi đặt tên cho nhóm này là “G6” còn cái anh bạn mà tôi xin sdt của Dung từ anh ta thì anh ta là một trong những thằng con trai không bình thường trong lớp tôi, khi giờ ra chơi ít ỏi đến bọn con trai lớp tôi thường ra ngoài cửa lớp nói chuyện linh tinh, ngắm gái…còn anh ta thì ở trong lớp ngồi nói chuyện với G6 và ăn những đồ ăn vặt của G6 mang đi, nói thật là tôi ghét anh ta kinh khủng, mình là con trai mà sao phải chơi chung với bọn con gái làm gì…vì thế mà trong lớp học Đh tôi chả bao giờ nói chuyện với anh ta…
– Hey! Duy…vẽ xong mấy bản vẽ kỹ thuật chưa? – tôi xà đến ngồi cùng anh bạn tôi định xin số Dung khi sắp chuẩn bị vào tiết 1trên giảng đường
– Ờ! Sắp xong! – các bạn không biết cái vẻ mặt của anh ta như thế nào đâu nhìn chướng mắt kinh khủng, tôi mà không nhịn nhục vì em thì tôi đã cho anh ta một đấm rồi…
– Thế à! Tớ cũng sắp xong rồi!!
– Ừm!!
– À! Duy này! Dạo này còn liên lạc với nhóm G6 không?
– Vẫn!! Sao?
– Không biết giờ trưởng nhóm G6 như nào nhỉ? Lâu rồi không có tin tức về ẻm ấy!
– Thì nó vẫn vậy! Chả khác là bao?
– Thế hả? À cậu có sdt của D không, cho tớ đi! lâu không nc với D?
Anh ta chần chừ một lúc rồi mới đưa cho tôi sdt của D vì anh ta cũng là con người mà, mà con người thì hay có tính đa nghi phải không các bạn…
…..
Cầm trên tay sdt của D tôi cũng phân vân có gọi hay không lắm chứ! Nếu gọi cho D rồi thì biết nói sao đây? Làm sao để dẫn dắt câu truyện cho hợp tình hợp lý đây?…đúng là Giang sơn khó đổi – Bản tính khó dời…cái tính cách ngại ngùng nhút nhát của tôi lại bắt đầu xuất hiện khi làm một việc trọng đại của đời mình…con tim tôi nó đập mạnh mẽ thế mà sao con người tôi lại yếu đuối trước hoàn cảnh này vậy?? Liệu tôi có còn là đàn ông theo đúng nghĩa nữa không? Rồi thì tôi cũng cố gắng chiến thắng bản thân mình bằng việc quay số gọi cho D, hỏi D về tất cả những gì tôi nghe đc từ cuộc trò chuyện qua Ym! Với “Vân”…
– Alo! Ai vậy?
– Alo! Dung à, tớ đây! cậu không nhận ra tớ sao?
– Chịu, chả biết tớ nào cả!
– Trời! Bạn bè học cùng nhau sao mà quên nhau nhanh thế! Tớ!…Sơn xì đây!
– Uhm! Nghe giọng quen quen nhưng k đoán đc ra ai! Sao lại gọi cho tớ vậy! Lạ lắm đó nha!
– Tớ muốn hỏi cậu một số chuyện nên mới gọi cho cậu! Tớ không làm phiền cậu chứ?
– Uhm! Thế cậu muốn hỏi chuyện gì nào! Nếu có thể trả lời tớ sẽ trả lời cậu! Ok!
– Chuyện…về…Ngọc Hiếu!
– Ngọc Hiếu thì có gì để cậu hỏi? Mà cậu hỏi gì về nó, nó có gia đình rồi mà!
– Chuyện về gia đình Hiếu đấy! Tớ nghe nói Hiếu lấy chồng rồi nhưng không hạnh phúc,nên tớ muốn có một hẹn với cậu để nghe cậu nói tất cả?
– Không! Cậu là cái quái gì nghe! Cậu nghe cho rõ đây: Hiếu nó lấy chồng sung sướng lắm,nó không mà tớ phải kể cho cậu như những gì cậu nghe đc đâu!
– Tớ không tin, tớ nghe Vân kể mà, chả nhẽ cậu lại đi nói dối với Tùng (người yêu của Vân)!
– Không tin thì tùy, mà cậu là cái thá gì mà đòi hỏi, người yêu cũ thì không phải…
– Tớ… – tôi định nói là tôi yêu đơn phương Hiếu nhưng sao tôi không nói thành lời.
– Thôi nhé! Tớ đang bận.chào!
– Dung…cậu…
Chưa để tôi nói hết câu thì Dung đã cúp máy, tôi cố tình gọi lại nhưng Dung không bắt máy tôi, mấy lần đầu thì có tiếng nhạc chờ còn mấy lần sau chỉ nhận đc những câu nói quen thuộc từ tổng đài: “ Số máy quý khách…”.Những ngày sau đó ngày nào tôi cũng gọi cho Dung để xin Dung một cuộc hẹn nhưng Dung không thèm bắt máy tôi, còn tôi chỉ nhận lại những âm thanh tút,tút phát ra từ máy Dung. Không gọi điện được tôi dùng cách nhắn tin cho Dung, nhắn nhiều tới mức mà Dung đã gọi điện lại cho tôi…
– Sơn! Cậu làm phiền tớ nhiều quá rồi đấy! Tha cho tớ đi!
– Tớ chỉ xin cậu một cuộc hẹn để hỏi về Ngọc Hiếu thôi mà!
– Đc rồi! Nhưng cậu phải trả lời một câu hỏi của tớ, nếu cậu trả lời đc thì tớ sẽ cho cậu 1 cuộc hẹn!
– Cậu hỏi đi!
– Có phải cậu thích Ngọc Hiếu không?
– Tớ…
– Sao! Không trả lời đc chứ gì vậy thôi nhé! Khỏi hẹn hò làm gì cho mệt!
– Phải…tớ…thích…Hiếu…
– Thôi đc rồi! Vậy tối mai đúng 7h cậu đến sàn abc ở xyz, tớ đợi cậu ở đó!
– Sao lại hẹn ở đấy! ở đấy sao nói chuyện đc!
– Không đến thì thôi vậy!
– Không! tớ sẽ đến mà!
– Uhm! Nhớ tới đúng giờ đấy, thôi chào!
Nói thật là đến cái tuổi này rồi tôi chưa bao giờ bước chân vào sàn cả, tôi không vào đấy là một trong những nguyên do sau.Thứ nhất tôi không phải là cái loại ăn chơi đú đởn nên không dại gì mà vào đấy rồi để người thân nhìn thấy lại rách việc ra, thứ hai tôi ghét những nơi ồn ào, náo nhiệt…ghét những đứa con lấy tiền của cha mẹ rồi vào đấy rửa tiền…ghét những bọn đầu xanh đầu đỏ.Nhưng lần này tôi phải bỏ bên ngoài những cái ghét đó vì con tim tôi, nó chỉ biết đập mạnh những lúc nhớ em thôi chứ nó có nhìn đc thứ phù phiếm bên ngoài xã hội này đâu…
…..
Đúng 7h hôm ấy tôi cũng đã có mặt ở trước sàn mà Dung đã hẹn tôi ở đấy, cũng phải mất vài lần hỏi đường tôi mới đến được vì chỗ đó cách nhà tôi cũng khá xa.
– Alo! Dung à, cậu đến đó chưa!
– Tớ đến lâu rồi, thế cậu đã đến chưa thế, hay là không dám đi!
– Tớ đến rồi, tớ đang ở cổng, thế Dung đang ở đâu thế?
– Cũng dám đến cơ à! Haha, tớ đang ở bên trong, cậu vào trong đi!
– Uhm! Cậu nhớ đứng yên một chỗ nhé, tớ sợ k tìm thấy cậu.
Hít một hơi thật sâu đế lấy dũng khí, tôi chầm chậm bước vào nơi mà tôi ghét nhất trong cuộc đời này.Khi bước vào trong đó tôi đã thấy khón chịu rồi, tiếng nhạc mở to đến mức mà tôi cảm thấy đau bụng, rồi mùi thuốc lá, mùi rượu nồng nặc hết cả lên.Tôi tính định ra khỏi chỗ này vì nếu ở đây thêm 1 giây nào nữa chắc tôi chết mất, nhưng mà tôi đã tự hứa với bản thân mình là một lần sẽ làm theo con tim mách bảo,nên tôi cố gắng chen chúc biển người trong đó để tìm Dung. Tôi cảm thấy có những ánh mắt nhìn tôi cười khinh bỉ, chắc là bọn họ đoán tôi là cái loại nông dân đú đây mà,nhưng tôi mặc kệ những ánh mắt đó…tôi cần làm việc quan trong khác hơn là nhìn lại những ánh mắt đó…và kia rồi Dung đang ngồi một mình uống rượu…
– Dung! Cậu đợi tớ lâu không?
– Đến rồi đấy hả? Ngồi xuống đây đi! làm một tí không?
– Tớ không uống đâu! mình đi vào chủ đề chính đi!
– Con trai gì mà hèn vậy! Rượu mà cũng không dám uống à?
Bực mình với cách nói chuyện của Dung tôi dật lấy chai rượu và cái cốc từ bên phía Dung rót một ly đầy…và uống cạn…
– Sĩ diện cao quá nhỉ? Mới có kích đểu như vậy mà đã thể hiện rồi! Thôi không đùa nữa…ta đi vào vấn đề thôi…mà cho tớ hỏi nhé cậu thích Hiếu từ bao giờ? Phải trả lời thật lòng đấy, không thì tớ sẽ không kể gì về tình hình của Hiếu hiện tại đâu!
– Từ…hồi…cấp…3!
– Cậu nói chung chung quá, thế là từ lớp 10,11 hay 12.
– Lớp…10
– Nói dối! Cậu đừng có mà nói dối nữa đi, tớ biết hết rồi!
– Thực ra tớ thích Hiếu từ năm lớp 8.
– Haha…yêu đơn phương à! thế bây giờ còn yêu không?
– Uhm! Tớ…vẫn…
– Mày là thằng ngu, một thằng ngu nhất quả đất này! – Dung đã đổi cách xưng hô với tôi và Dung cũng ngà ngà say nên không kiểm soát đc lời nói của mình.
– Sao cậu nói tớ vậy, chả nhẽ yêu đơn phương 1 người là sai ư?
– Yêu đơn phương 1 người là không sai nhưng mày là thằng ngu, mày có biết không, Hiếu nó cũng thích mày từ năm lớp 8 đấy, nó đã tặng quà mày nhân ngày valentin tức là nó đã có tình cảm với mày, vậy mà mày cũng không dám tỏ tình với nó…mày là thằng hèn…con trai gì mà…haha
– Sao…Dung…biết chuyện này!
– Mày không cần biết, mày có biết là nó vẫn thích mày từ năm lớp 8 cho đến tận lớp 12 không hả, đã bao nhiêu lần nó đã mở lòng để mày tiến tới vậy mà mày đã làm gì hả…mày có phải là đàn ông không, đàn ông gì mà bản tính nhút nhát thế còn sống trên đời làm gì, mày nên chết quách đi cho xong…
– Dung…hình như cậu say rồi!
– Say ư! Mày nhầm, tao mà say á, có phải mày muốn hỏi về tình hình của Hiếu hiện tại không? vậy thì để tao trả lời luôn cho mày nghe nhé, mày hãy vạch to cái lỗ tai của mày ra mà nghe nhé…Đúng như mày đã nghe những gì từ Vân nói, Hiếu nó lấy chồng nhưng chả hạnh phúc gì, chồng nó cờ bạc rượu chè rồi về đánh đập nó…tất cả là vì mày đấy thằng chó…
– Sao…lại vì tớ…tớ có làm gì đến gia đình nhà Hiếu đâu!
– Mày còn chối hả, vậy những gì Hiếu viết trong quyển nhật ký này là sai ư? – Dung lấy quyển nhật ký từ trong túi sách ra…
– Dung…sao cậu lại có quyển nhật kí của Hiếu vậy và trong đó viết gì thế?
– Mày không cần biết tao có quyển nhật kí này như thế nào, đã có lúc tao muốn đốt cái thứ này đi, nhưng tao nghĩ có lúc sẽ dùng đến nó nên tao đã giữ lại và bây giờ thì nó cũng đã phát huy tác dụng…Mày muốn có nó không, tao đưa cho…
– Có…cậu đưa cho tớ đi…
– Không dễ dàng vậy đâu thằng chó, mày hãy chui qua cái gầm bàn này và sủa như một con chó đi thì tao đưa cho…
– Dung…cậu…tớ…
– Sao! Không muốn làm hả, vậy thì tao sẽ đốt quyển nhật kí này…
– Không…đừng đốt, tớ làm là…tớ…làm mà…
Giường như tất cả mọi người có mặt ở đấy đều chú ý đến tôi và Dung, chú ý cảnh tôi chui qua gầm bàn…những tiếng hò hét…tiếng cười…tiếng chửi…vang lên…trong lòng tôi đắng cay lắm nhưng vì trái tim thế này thì đã là gì. liệu khi em chứng kiến cảnh tôi thế này thì em sẽ có những suy nghĩ gì đây. em ơi…vì…em mà tôi phải chịu khổ…làm xong những gì Dung bảo tôi làm thì Dung cũng đưa cho tôi quyển nhật kí của em…
– Phần thưởng của mày đây thằng chó, đọc đi rồi chết nhé…
Không dừng lại ở đó, Dung có lẽ cũng là một người có tiếng tăm ở chỗ này, Dung đã kêu một bọn đầu xanh đầu đỏ cả con gái nữa đến cho tôi một trận nhớ đời…chúng nó đánh tôi thì mặc chúng nó còn tôi ôm chặt quyển nhật kí trong lòng chỉ sợ bọn nó làm hỏng quyển nhật kí của em.
Hồi 27: Nhật Ký…(vừa đọc vừa khóc)
Tối hôm đó tôi vễ cũng khá trễ, bố mẹ tôi không đợi tôi nữa mà đi ngủ từ lúc nào rồi không hay nên bố mẹ tôi không biết thân thể tôi đã bị tổn thương cả bên trong lẫn bên ngoài, tổn thương bên ngoài thì có lẽ sớm muộn gì bố mẹ cũng biết thôi chứ còn tổn thương bên trong chắc chẳng bao giờ bố mẹ tôi biết đc.Lên trên phòng của mình tôi đóng chặt cửa lại,trên tay vẫn cầm quyển nhật ký của em, trong đêm nay tôi sẽ thức trắng đêm đọc nó, xem em đã viết những gì đã làm những gì mà tại sao tôi Dung lại bảo tôi là người đã phá hoại hạnh phúc của gia đình em?
Thay bộ quần áo đã bị bẩn khi làm những điều không đáng làm của cánh đàn ông lúc gặp Dung, tôi tiến đến cái bàn học quen thuộc, tắt mấy bóng đèn lớn và chỉ bật cái đèn để bàn nhỏ nhỏ,nếu bố mẹ có chợt tỉnh giấc nhìn ánh đèn phát ra từ cánh cửa kính ở phòng tôi thì họ cũng nghĩ là tôi đang học bài. Trên tay tôi đang cầm quyển nhật ký của em và bây giờ tôi sẽ đọc nó, đọc những tâm sự bao nhiêu năm nay của em và tìm đc nguyên nhân tại sao tôi lại là người phá hoại hạnh phúc ra đình em. Tay tôi sờ đến nút mở quyển nhật ký…nhưng không đây không là quyển nhật ký bình thường mà tôi thấy mấy đứa con gái lớp tôi chỉ cần gẩy mấy cái nút là quyển nhật ký mở ra ngày,còn quyển nhật ký của em thì có mã số để bảo vệ…Dung thật tàn nhẫn, nếu Dung đã có thành ý đưa quyển nhật ký của em cho tôi thì chí ít Dung cũng phải đưa mã số để mở chứ…chứ thế này tôi làm sao mở đc…chẳng nhẽ tôi dùng sức mạnh để phá hỏng khóa bảo vệ sao?…Không tôi sẽ không làm vậy…nhật ký là gì, nhật ký là những gì thật nhất…những điều quan trọng nhất…tôi đã phải vất đi cái gọi là sĩ diện của một thằng đàn ông chân chính để có đc quyển nhật ký đó…tôi coi quyển nhật ký đó như là em vậy…thế nên tôi không nỡ lòng nào phá hỏng nó đc…tôi sẽ tự tay mình tìm bằng đc mã số của quyển nhật ký này…
Mã số mà tôi thử đầu tiên và hy vọng mã số đó sẽ mở đc quyển nhật ký này đó là ngày tháng năm sinh của em,người đời nói đúng càng hy vọng thì thì càng thất vọng…những con số trong ngày sinh của em chẳng làm quyển nhật ký tách ra làm hai mà nó vẫn kẹp chặt lại với nhau.Tôi thử mấy mã số khác liên quan đến em nhưng đều không có kết quả như tôi mong muốn…Liệu đây có phải thử thách Dung dành cho tôi, hay Dung đang trêu tôi,bịa ra câu chuyện về em, quyển nhật ký này không phải của em, nhỡ đâu nó chỉ là một quyển nhật ký mà bên trong chẳng có những tâm sự của em thì sao? Trong người tôi lúc này xuất hiện hai tính cách, 1 tà 1 chính, tà thì thúc giục tôi dùng sức mạnh phá hủy cánh cửa bằng mật mã để đưa tôi đến những dòng nhật ký của em, chính thì lại ngăn tôi không nên làm như vậy…chí ít gì nhiều thì tôi cũng tin đây là quyển nhật ký của em,tôi coi trọng nó như coi trọng chính em vậy.Đấu tranh tư tưởng một hồi lâu thì chính cũng thắng tà giống như bao bộ phim mà tôi đã từng xem…chính bao giờ cũng thắng tà…ví dụ bộ phim: Tây Du Ký chẳng hạn…
Hồi cấp 3 cụ thể là lớp 11, các bạn chắc cũng còn nhớ đến toán đại số và trong đó có một mảng nói về sắc xuất, tổ hợp, chỉnh hợp…và rồi những năm đầu tiên học cơ bản của lớp đại học có môn Sắc Xuất Thống Kê (toán chuyên đề 1)…vào những thời điểm học về bộ môn này…tôi cũng có suy nghĩ là học cái này chắc gì mai sau đã áp dụng đc vào đời sống hằng ngày (suy nghĩ khi còn học lớp 11)…còn bây giờ tôi đã có một suy nghĩ khác…chính những bài toán đã giúp tôi thực hiện công việc quan trọng của cuộc đời mình đó là thực hiện những phép thử trong dãy số để mở đc quyển nhật ký của em…bao nhiêu dãy số mà chỉ chọn có một…có lẽ đây là bài toán nhớ đời của tôi…gọi theo một cách hay hơn đó là bài toán tình yêu…Cả đêm tôi lạch cạnh với giấy bút và những dãy số và cả quyển nhật ký của em nữa…những dãy số nào sai thì tôi gạch đi và thử những dãy số khác…cứ gạch rồi lại gạch ấy thế mà mà tôi ngủ thiếp trên bàn học lúc nào không hay…
….
Nếu các bạn đặt mình vào trong tình huống của tôi thì các bạn sẽ xử lý tình huống đó như thế nào…có nên tiếp tục dùng những phép thử khi mà chưa tìm đc một mật mã duy nhất, hay là dùng búa đập cái khóa ấy ra…còn tôi thì hết kiên nhẫn mất rồi, nói thật ra tính kiên trì của tôi không đc cao cho lắm…tôi không thể nào dùng những dãy số để thử nữa…những dãy số nhảy múa trong đầu tôi làm tôi đau đầu kinh khủng…tôi cần phải thoát khỏi tình cảnh này…tôi cần phải đi kiếm cái búa…đập…đập…và đập nó ra thôi…thế đấy vậy là bản thân tôi đã làm trái những gì trong phim ảnh…trái với luân thường đạo lý làm người…đó là tà trong người tôi đã thắng chính…
Cầm cái búa trong tay mà tôi lưỡng lự không giám hạ quyết tâm vì chí ít trong người tôi vẫn còn một tí chính nghĩa…một tí chính nghĩa đó làm sao thắng đc tà đang lớn mạnh trong người tôi chứ…tôi cần biết những dòng như bên trong…biết đc những sự thật mà tôi chưa hề biết…và rồi cánh tay cầm búa của tôi cũng giờ lên rồi…nhìn quyển nhật ký của em nằm dưới đất mà tôi không nỡ…nhưng mà tay cầm búa đã giơ lên cao lắm rồi chỉ cần hạ xuống thôi là quyển nhật ký của em sẽ tách ra làm đôi và tôi sẽ đc chìm đắm trong những dòng tâm sự của em…chợt tôi sực nhớ ra là vẫn còn một phép thử nữa mà tôi chưa thử trong một đống phép thử đó là ngày tháng năm sinh của tôi, tôi biết chắc là phép thử này sẽ sai nhưng trong thâm tâm tôi, tôi vẫn muốn thử dãy số đó…chí ít thì hãy cho chính một cơ nào đó dù chỉ là mong manh đi…Tay cầm búa của tôi hạ xuống và cầm lấy quyển nhật ký của em để thực hiện phép thử cuối cùng này…nếu mà không thành công thì sẽ làm như tà mong muốn…tay tôi run run ấn những chữ số trong ngày tháng năm sinh của tôi…và bây giờ chỉ còn một cái nút để xác nhận xem dãy số này có đúng nữa không thôi…thực sự là tôi không muốn ấn cái nút đó…vì tôi chắc chắn một điều là dãy số này sai chắc…mà sai thì tôi đành phải dùng sức mạnh để mở nó ra thôi…
“Tách…” quyển nhật ký của em đc mở ra trước sự ngỡ ngàng và vui sướng trong tôi…chuyện này là thế nào? Sao em lại lấy ngày sinh của tôi để làm mật mã cho quyển nhật ký của em? Một đống câu hỏi xoay quanh mật mã của em xuất hiện trong đầu tôi làm tôi thấy đau đầu, những con số đã đủ làm tôi đau đầu lắm rồi…và giờ còn thêm chuyện này nữa…thôi đành gác hết tất cả sang một bên đã…điều quan trọng nhất bây giờ là tôi cần đọc quyển nhật ký này để xem sao Dung lại nói tôi là người phá hoại hạnh phúc gia đình em? Khi mở quyển nhật ký thì đúng là nhật ký của em rồi, vẫn nét chữ ấy…không lẫn vào đâu đc…và tôi bắt đầu đọc những dòng nhật ký của em bằng cả trái tim…
Ngày…tháng…năm…
Hôm nay là sinh nhật tròn 16 tuổi của mình, mình được tặng rất nhiều quà nào là gấu, đồng hồ, cặp tóc…nhưng trong tất cả các món quà đó có một món quà mà mình thấy thích nhất đó là quyển nhật ký của Dung tặng, trông nó thật đẹp và tiện ích, những thứ kia sinh nhật năm nào mình cũng có nhưng duy nhất sinh nhật lần thứ 16 này mình lại đc tặng thứ mà mình cảm thấy có ích nhất với mình tại thời điểm này! Mình sẽ coi quyển nhật ký này như là một người bạn để mình trút bầu tâm sự một người bạn đặc biệt của bọn con gái chúng mình, mình cũng có một người bạn thân là Dung nhưng không phải cái gì mình cũng có thể chia sẻ cùng nó đc…mình cũng phải có chút gì gọi là bí mật chứ ^^!, Dung ơi! Tao xin lỗi mày nhé…nếu mày mà đọc đc những dòng chữ này thì đừng có trách tao nhé! tội tao lắm…ơ mà đây là nhật ký của mình thì sao nó đọc đc nhỉ, mà nhật ký lại có mật khẩu để mở nữa…có đưa cho nó thì nó cũng không thể mở đc…mình cà rốt quá! hic.hic.>”<…nhưng mà Dung ơi, mày đúng là bạn tốt của tao, tao yêu mày nhất nhất nhất đấy con nhợn của tao ạ…(: ^- ^. Ngày…tháng…năm… Vậy là còn mấy ngày nữa mình đã là nữ sinh cấp 3 rồi đấy! Ngộ quá…điều đó chứng tỏ mình đã lớn thật rồi…ôi thích quá…mẹ ơi…con đã lớn thật rồi…con yêu mẹ lắm…lắm…mà không biết trường cấp 3 mình theo học có rộng, có to, có nhiều…nhiều…nhiều anh đẹp zai không ta…hihi…ôi cái đầu của mình kìa, đen tối quá…Mai Ngọc Hiếu…mi tỉnh lại đi, mi đã có người trong mộng rồi mà còn tơ tưởng đến mấy anh đẹp zai hử?…ghét mi quá đi…Guz…guz…dạ…! không! đấy chỉ là những phút giây lỗi lầm của mình thôi…mình xin thề, xin hứa, đảm bảo sẽ không còn những giây phút lầm lỗi đó…mình sẽ mãi mãi chỉ yêu một người mà thôi! Mà không biết giờ này hắn ta đang làm gì nhỉ? liệu hắn ta có học cùng trường với mình không? Ôi! Mình nhớ hắn quá…không biết hắn ta có nhớ gì tới mình không nhỉ? chắc là không zồi…hắn đẹp trai thế cơ mà…chắc có nhiều bóng hồng vây quanh lắm đây….
| - Share: BBCode: Link: |